Review

Người tình

Đây là một cuốn tiểu thuyết rất kỳ lạ. Mỏng, ngắn, nhưng lại biết khơi gợi người đọc tới với rất nhiều thứ cảm giác. Bồn chồn, khắc khoải, uể oải , mãnh liệt, nồng nàn lẫn cả chán chường. Thứ cảm giác tồn tại trong một bầu không khí nóng ẩm hừng hực nhiệt đới, rực rỡ của thanh xuân lẫn rực rỡ của phai tàn. Những nhân vật sống hết mình với tình yêu nhưng mang trong mình một nỗi u uất sầu muộn đến rã rời, không đủ sức đi tìm cho nhau một tương lai hứa hẹn. Và xứ sở nơi họ gặp nhau , miền đồng bằng nhiệt đới phù sa với những ngã rẽ mênh mông sông nước, giống như chính mạch truyện, cứ dẫn người ta đi theo dòng hoài niệm miên man, trôi xuôi ký ức để tìm lại miền nhớ xanh thẳm đã bồi lở theo thời gian với những khoảng trống thênh thang thinh lặng.

Đọc thêm

Review

Lấp lánh

Càng ngày tôi càng nghĩ, có lẽ từ ban đầu, Chúa đã không chỉ tạo ra Adam và Eva. Ngài sâu sắc ( tức là phức tạp) hơn thế rất nhiều. Và chắc ngài cũng rảnh hơn là ta nghĩ. Ngài lấy xương sườn của Adam tạo ra Eva, rồi lại lấy xương sườn của Eva tạo ra Adam phẩy, rồi lấy xương sườn của Adam phẩy tạo ra Eva phẩy. Cứ thế cho đến lúc ngài mỏi tay. Cây táo trên vườn địa đàng chắc cũng có nhiều trái, tuỳ vào việc người ta ăn trái nào, gần mặt trời hơn hay xa mặt trời hơn mà chất độc cũng có khác nhau. Nhưng ăn trái nào đi nữa thì cũng là cây ấy thôi. Nghĩa là giờ chúng ta yêu ai đi nữa, thì cũng là yêu thôi. Chúa đồng ý hết.

Đọc thêm

Review

Trần trụi với văn chương

Có những cuốn sách mà tôi không biết xếp nó vào đâu. Nếu có một kệ sách dành cho thể loại “văn chương nguy hiểm” có lẽ tôi sẽ tống nó vào đó, ngày ngày đi ngang không ngừng liếc nhìn nó, rồi không kiềm chế được mà rút nó ra để đọc lại lần 2, 3, 4… Mỗi lần đọc là lại rơi vào khoảng mênh mông mù mịt của ảo ảnh, với những khuôn mặt bồng bềnh trôi không rõ nhân dạng, không rõ bản ngã, không rõ tâm tư. Và chính mình, cũng là một thành phần đã bị xoá nhoà trong câu chuyện ấy.

Đọc thêm

Review

Cưỡng cơn gió bấc

Người ta gọi đây là một thế giới ảo. Nơi tôi đang viết những dòng chữ này, nơi những con chữ rơi ra khỏi ngón tay tôi, gieo xuống bàn phím những tiếng kêu lách cách, chạy qua rất nhiều sợi dây mạch điện chằng chịt để rơi vào một khoảng mênh mông của tâm trí. Cái gì ảo? Dòng chữ của tôi? Tâm trạng của tôi, những điều tôi kể, cả những điều tôi không kể? Những khoảnh khắc trong cuộc đời hữu hạn này, khi ta gói ghém chúng và ném lên đây, để rồi người ta gọi nó là ảo. Thật đáng dỗi hờn.

Đọc thêm

Review

Cửa hiệu tự sát

Trong Photoshop có một cái hiệu ứng có tên là Invert. Cho phép ta chuyển một bức ảnh sang dạng âm bản của nó. Mặc dù biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng lúc nào ta cũng bất ngờ. Điều bất ngờ nhất là mỗi khi nhìn âm bản, ta luôn thấy rõ là những vết lem mà ta thiếu điều muốn đốt luôn cả ảnh thì khi nhấn ctrl- I nó chỉ còn là những đốm sáng co cụm nhỏ xíu chả ảnh hưởng gì đến đại cục cả. Thật kỳ điệu.

Cửa hiệu nhà Tuvanche cũng là một dạng âm bản của các thể loại cửa hiệu bán đồ chơi đồ lưu niệm đồ trang điểm, một thể loại cửa hiệu mà thay vì mua vui người ta sẽ mua sầu, thay vì ăn mừng hạnh phúc người ta sẽ giải quyết nỗi buồn. Đặt trong một bối cảnh xã hội giả định chính là cái âm bản của xã hội bây giờ. Khi ánh sáng và bóng tối bị điều chỉnh, tịnh tiến đến một lúc nó sẽ chuyển mọi thứ sang âm bản của chính nó, không ai sửng sốt một chút. Bình thường như cân đường hộp sữa. Người ta sẽ ghé cửa hiệu tự sát nhà Tuvanche để mua cho mình một món đồ dứt điểm cuộc đời, nhanh chóng tiêu sầu như thể ta ghé tiệm tạp hoá mua mấy lon bia lai rai rồi tè ra nỗi buồn. Kết cục có thể khác nhau nhưng mục đích giống hệt.

Đọc thêm

Review

Nhím thanh lịch

…“Cái đẹp nằm ở đâu? Trong những vật to lớn mà rốt cuộc cũng phải chết như những thứ khác, hay trong những thứ rất nhỏ vốn không có tham vọng gì, nhưng lại biết khảm vào khoảnh khoắc một viên ngọc của vô tận”…
Trong đời mình, bạn đã đi qua bao nhiêu bông hoa trà mà không nhận ra hương thơm lặng lẽ của nó. Bạn đã đi qua bao nhiêu con nhím mà không thấy được sự thanh lịch đang ẩn mình dưới những chiếc gai nhọn. Qua bao nhiên viên sỏi mà không thấy được hạt ngọc tinh khiết bên trong. Và quả tình nếu cuộc đời này đáng chán và tối tăm thì có phải tại chúng ta đã không nhận ra được những vẻ đẹp mà cuộc đời ban tặng?

Nghệ thuật, đó chính là cuộc sống, nhưng ở một nhịp điệu khác.

Đọc thêm

Review

Buồn ơi chào mi

Thế giới này thật hiếm hoi những cô nàng biết buồn kiểu Cecile, hay thật ra họ không dám thừa nhận mình đã từng buồn kiểu vậy. Không vờ vĩnh kiểu đài các tiểu thư, không rụt rè hoang mang chới với, nàng Cecile của Sagan cuồng nhiệt lao tới ngưỡng cửa cuộc đời và đấu tranh cho một cuộc đời được thả cửa sống. Ở cái thời của Sagan, hẳn đây là một quả bom chứ không đùa. Một nỗi buồn đầy bản năng đè bẹp luân thường, rất ngắn gọn.

Đọc thêm

Review

Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England

Một thằng cha biết giỡn dễ sợ. Chuyện đời éo le vậy mà cứ giỡn từ đầu tới cuối truyện. Giống như chất đề kháng chống lại cuộc đời mắc oải của mình, anh ta cứ cà rỡn cà rỡn với giọng văn tưng tửng, nhắc bạn nhớ về hàng đống sự kiện trên thế giới chả liên quan gì, nhưng chúng cứ xoắn vào nhau một cách duyên dáng. Để tránh cho bạn chút hiểu nhầm như tôi từng hiểu nhầm, cái tựa cuốn sách: Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England, không phải là cái bí kíp khiến bạn có khả năng chui vào các trang viết của các văn hào mà chém gió cho nó tơi tả. Nghĩa đen đấy, nghĩa là anh nam chính bất hạnh trong cuốn sách này đã hoá vàng một cái nhà thành tro thật, chẳng may, nó là nhà của một đại văn hào, hay thi hào, cũng thế. Và vào tù cho cái sự cố rất zô zuyên của đời mình. 10 năm sau, chuyện chưa kết thúc.

Sam Pulsifer là kiểu người hễ mở miệng ra là sự việc cứ thế đi xuống hố. Trong cuộc đời mình, Sam chỉ một lần lỡ tay đốt nhà, nhưng lỡ miệng thì có mà hàng tỉ tỉ. Văn chương cuốn sách này cũng có cái xì tai y hệt anh, lèm bà lèm bèm, kể 5 câu rồi tự vả vô miệng mình bằng 5 câu khác. Sam cứ phải nhai lui nhai tới số phận mình một cách ngao ngán. Số anh đen thủi đen thùi, nhưng tính ra sự lạc quan cố hữu đã cứu anh, cái nhìn hài hước đầy bản năng giúp Sam đi qua cuộc đời quá xui của mình cũng suôn sẻ. Ít nhất anh làm tôi nghĩ thế. Bởi tôi mà là anh, tôi chết quách cho rồi.

Đọc thêm

Review

Đồi thỏ

Đồi thỏ là một quyển sách rất đặc biệt. Nó không khoác áo lông thú cho con người theo cái cách mà người ta thường làm với mỗi câu chuyện bằng biện pháp nhân hoá ẩn dụ nọ kia. Quyển sách này đã tôn trọng loài thỏ hết mức, để mỗi con thỏ xuất hiện trong câu chuyện này, hoàn toàn rất thỏ. Thỏ trong cá tính, tập quán, lối suy nghĩ và hành vi, thỏ trong phong cách và thỏ trong lịch sử của riêng chúng. Thỏ trong câu chuyện sử thi hào hùng độc nhất vô nhị, đầy kiêu hãnh, tự tôn lẫn khiêm nhường. Với toàn bộ hiểu biết sâu sắc của mình về loài động vật nhu mì khôn ngoan ấy, Richard Adams tỉ mỉ khắc họa một hành trình đi tìm đất sống mới của loài thỏ đầy gian truân thử thách pha lẫn thi vị và cả chất thơ. Một cuộc thiên di mạnh mẽ với khát vọng tự do không thua kém bất cứ loài vật nào, kể cả con người.

Đọc thêm