Review

Ký ức đen

Trước tiên, đây là một cuốn sách tuyệt vời về một thời đại và về những dư âm rất dài của nó. Tuy nhiên, xin phản đối cách đặt tên sách: Ký ức đen. Ok, cuốn sách nói về ký ức, nhưng xin đừng tô màu nó. Đen, trắng, xám, hay xanh gì đó là chuyện của họ, không phải thứ để chúng ta có thể định đoạt được, nhất là dịch giả. Hãy giữ nguyên tên gốc của sách đi. A visit from the goon squad. Dịch chay: Cuộc ập tới của đám khủng bố. Nguy cơ hiểu lầm từ cái tên này là khá cao, nhưng ai đọc sách thì mới biết tại sao lại có “bọn khủng bố” ở đây. Hơn hai lần các nhân vật của chúng ta đã nhắc đi nhắc lại: thời gian là bọn khủng bố. Đúng thế.

Đọc thêm

Review

Đà Lạt – Một thời hương xa

Mỗi người đều có những thành phố cho riêng mình.Thành phố không được xây từ gạch đá, vôi vữa mà được xây bằng khao khát về một nơi chốn êm đềm cho tâm hồn cư ngụ. Như Italo Calvino viết trong ‘Những thành phố vô hình’, chúng ta đều xây dựng thành phố từ nỗi hoài nhớ, từ ánh mắt dõi theo những cung đường, từ giấc mộng đã tan vỡ trong niềm nuối tiếc khôn nguôi. Istanbul của Orhan Pamuk là một bản thể song hành của chính ông, được tạo dựng bằng toàn bộ ký ức cá nhân. New York xuất hiện trong tác phẩm của Paul Auster như những khuôn mặt vẽ bằng nét mê lộ, chồng chất lên nhau tạo thành mê cung-thành phố. Modiano phủ lên Paris một màn sương của những ký ức cố tình lãng quên, trong nỗi buồn vô danh của những thân phận. Họ xây cho mình những thành phố trong tâm tưởng từ những viên gạch của hiện thực, bằng kết cấu thời gian, và chất kết dính là những ước vọng không thành trong nỗi mất mát đeo đẳng suốt đời người.

Đọc thêm

Review

Lời hứa lúc bình minh

Câu chuyện về một cuộc đời, đầy hiện thực mà cũng đầy ảo mộng, nó được dệt nên bằng một thứ xa xỉ gọi là niềm tin và sự ngoan cường chiến đấu cho niềm tin ấy, dẫu có ngây thơ ,thì vẫn đeo đẳng cho đến trang sách cuối cùng. Hành trình của Romain Gary đã khởi động ngay từ thuở bình minh của cuộc đời, khi cậu bé tự nguyện đặt lên vai mình lời hứa sẽ đem tòan bộ thế giới phủ phục dưới chân người mẹ đã sống quên mình vì cậu. Đó là thế giới mà chính bà đã tạo ra bằng tất cả sự viển vông, si mê, ngông cuồng và lãng mạn, thế giới đầy những đài vinh quang lộng lẫy chỉ cách độ một tầm tay hay một cái bước chân. Dù rằng Romain đã đánh đổi nguyên vẹn cuộc đời mình chỉ để vượt qua được cái bước chân ảo vọng ấy, thì cậu cũng đã vì bà mà chưa bao giờ cúi mặt hay tuyệt vọng trước số phận.

Đọc thêm

Review

Nhạn

Văn học Nhật đầu thế kỷ 20 với văn phong cổ điển trầm buồn, nhưng tinh thần tự do và ly khai định kiến đã rộng mở với những trang viết trải dài tâm trạng, những nỗi niềm u uẩn không cần che giấu và không bị phán xét nữa. Cùng với Natsume Soseki, Mori Ogai là một nhà văn lớn tiêu biểu cho nền văn học thời kỳ hậu Minh Trị, thời mà văn minh phương Tây đã tràn vào nước Nhật, thời mở cửa cho cả tư tưởng lẫn tâm hồn, thời mà tự do bắt đầu được thừa nhận đúng với giá trị của nó.

Đọc thêm

Review

Bản Sonata Kreutzer

Hôn nhân có phải là mồ chôn tình yêu?

Trước khi có những nấm mồ như trong Revolutionary Road hay Gone Girl, chúng ta đã từng có một bi kịch như thế trong Bản sonata Kreutzer của đại văn hào Nga Lev Tolstoy. Một cuộc tình với cái kết có hậu dẫn đến hôn nhân, nhưng con đường đằng sau cánh cổng giáo đường và những lời thề nguyền đã dẫn đến ngục tù của cảm xúc với hàng loạt định kiến đạo đức như gôngcùm trói buộc con người. Pozdnyshev từ giã thời tuổi trẻ trác táng của mình, vợ anh từ giã thời con gái với giấc mơ âm nhạc. Cả hai, nhân danh tình yêu bước vào cuộc sống hôn nhân – chung thân trong nhà ngục gọi tên Gia Đình, chôn chặt tận đáy lòng bản năng thầm kín.

Đọc thêm

Review

Nghe mùi kết thúc

Đọc hết quyển sách này một lần, tôi có thể mô tả cảm xúc của mình là: choáng váng. Nhưng càng lúc cảm giác này càng tan đi, thay vào đó dâng lên một sự hoang mang, càng lúc càng mạnh mẽ. Hoang mang bởi suốt chiều dài quyển sách, chúng ta đã có một câu chuyện được kể với thái độ bình tĩnh, cẩn trọng và tỉnh táo. Tất cả đều khúc chiết, rõ ràng và hợp lý. Vậy mà nó có thể dẫn đến một cái kết thúc gây “bật ngửa”, tràn trề mùi bất cẩn sai lầm đã ủ men từ quá khứ, từ thuở dậy thì khôn nguôi đặt ra câu hỏi về thế giới nhưng rất thiếu tinh tế cho những thứ quanh mình. Tuổi trẻ đã kết thúc, nhưng mùi vị của nó thì chưa, và có lẽ là không.

Đọc thêm

Review

Chuyện nhỏ trong thế giới lớn

Dù nói thế nào đi nữa, thế giới này vẫn rất rộng lớn. Và nếu như chúng ta không muốn biết gì nữa về thế giới rộng lớn này, về việc nó đã xuất hiện thế nào, nó đi về đâu, thì đó là lỗi của ai? Đó là câu hỏi dành cho nhiều người, cụ thể hơn, là những người đã nắm giữ trong tay lịch sử, và bằng cách nào đó, nhào nặn nó theo ý mình. Gombrick không quan tâm đến họ, mà nói cho ngay, ông cũng không ngờ rằng là có những người như họ. Nhưng, ông đã làm một việc như một câu trả lời cho những người đã biến lịch sử thành công cụ chán ngán, là trả lịch sử trở về với chính nó, câu chuyện thành thật – dù không phải là tất cả nhưng ít nhất là thành thật từ một góc nhìn. Và bằng sự chân thành dịu dàng đầy kiên nhẫn, ông truyền cho chúng ta cảm hứng về thế giới, về chuỗi những câu chuyện nhỏ đã tạo ra thế giới lớn của chúng ta hôm nay.

Đọc thêm

Review

Vỡ tổ

Khi Tagore đặt tên cho quyển tiểu thuyết này, ông có nghĩ đến âm thanh mà nó tạo ra không? Tôi không biết. Nhưng đọc xong cuốn sách, tôi đã mơ hồ nghe tiếng vỡ ấy, không phải chấn động như một nhát búa quất xuống vách đá, mà khe khẽ như một vết nứt, “tách” một cái rồi từ đó, những vết rạn loang ra như nhánh cây, nhanh, nhẹ, mỏng, đau đớn. Có khác gì nhau đâu. Nó đã vỡ vụn mất rồi.

Người ta tìm kiếm thế giới mải miết nhưng có tìm thấy đâu. Chỉ khi quay về tìm kiếm chính mình thì người ta mới nhận ra, đó chính là thế giới. Nhiều khi tôi nghĩ đến sự vô nghĩa của chính trị, sự màu mè của xã hội như một tấm áo khoác tốn quá nhiều kim loại và màu sắc trang trí, hao phí biết bao công sức và thời gian để chứa đựng một sự mục rữa bên trong. Không chỉ có mỗi xã hội Ấn Độ, mà mọi xã hội chạy theo sức mạnh và quyền lực đều mang một nội thể yếu ớt. Làm sao mạnh được nếu người ta không vun vén, chăm sóc và gìn giữ nó. Loài người vẫn bất hạnh như họ vẫn thế xưa nay.

Đọc thêm

Review

Cuộc đời yêu dấu

Dear life,

Tên tập truyện ngắn giống như lời mở đầu của một bức thư mà Alice Munro gửi đến cuộc đời. Cuộc đời thân mến, cuộc đời dấu yêu. Tôi đây.

Và thế là chúng ta đọc được những bức thư, viết cho cuộc đời, viết về những cuộc đời. Trong mỗi cuộc đời rất bình dị như su hao bắp cải trứng luộc có những quả bom. Nó nổ ngay lúc bạn không ngờ tới. Cuộc đời cũng không ngờ tới. Chúng ta chẳng ai biết làm gì với những thời khắc ấy cả. Thời khắc mà cuộc đời đơn điệu tẻ nhạt và bình thản như quả trứng luộc ấy bỗng chốc trở thành quả bom, đong đưa trên đầu, nổ ngay trên đầu, tàn nhẫn và dứt khoát như không có gì phải ngần ngại. Alice Munro kể chuyện theo cái cách mà một người phụ nữ kiên nhẫn và điềm đạm ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, cứ bình thản và thủng thẳng như thế băng qua những quả bom đang phát nổ bởi cuộc đời không cho ta bất kỳ một lựa chọn nào khác ngoài su hào bắp cải và những trái bom. Làm sao để sống giữa bao bất trắc ấy? Chỉ sống thôi. Cuộc đời yêu dấu trả lời.

Đọc thêm

Review

Cuộc phiêu lưu kỳ diệu của Nils

Nils Holgersson là một cái cớ, mà nếu không có nó, thằng bé ngỗ nghịch hống hách và bất nhẫn ấy, chúng ta sẽ không bao giờ biết được đất nước Thuỵ Điển xinh đẹp đến nhường nào. Chúng ta, loài người trong những năm tháng tìm kiếm tiến bộ và văn minh ấy sẽ không bao giờ ngoảnh lại nhìn ngắm cái nôi mà ở đó chúng ta lớn lên và đi ra. Là thiên nhiên nhiệm màu, là rừng cây, núi non, sông hồ, là chim muôn, là loài vật. Là tất cả những gì đã bao bọc và nuôi dưỡng loài người, hơn thế, đã dạy dỗ chúng ta những bài học bằng chính cách cư xử của thiên nhiên. 200 ngày bay trên lưng ngỗng, Nils đã học được những bài học đủ cho cả nhân loại xài suốt cuộc sinh tồn của mình. Có đẹp đẽ, có đau đớn, có hạnh phúc, có ngậm ngùi. Tất cả những cảm xúc ấy chú đều có được từ tự nhiên, thứ mà mọi nỗ lực dạy dỗ của ba mẹ chú đều thất bại.

Đọc thêm