Review

Yersin

Yersin là ai? Giờ đây thế giới này không mấy người còn nhớ tên ông. Tên ông đã ghim vào một con vi khuẩn từng làm dân số thế giới giảm rất đáng kể, nhưng giờ đây, nhờ ông và các đồng nghiệp nó đã trở nên bất lực trước loài người. Cùng với việc quên đi Dịch hạch, người ta cũng quên mất tên ông, loài người bạc bẽo thờ ơ, nhất là loài người sinh ra trong thế kỷ 20, thế kỷ điên cuồng tàn bạo và vô tri như một con quái vật. May sao, ông chưa kịp chứng kiến điều đó.

Đọc thêm

Review

Những ngã tư và những cột đèn

Tôi không biết Trần Dần đã làm gì với quyển sách này. Ông ấy viết, ông ấy vẽ, hay làm thơ, cũng có thể là ông ấy hát. Hoặc là ông ấy làm tất cả, gò mình trên những con chữ như những nốt nhạc, những câu văn như những vệt màu quệt lên tấm toan, cày bừa trên những đoạn viết không lùi đầu dòng như những ô ruộng đều đặn ngút ngàn chới với. Chúng ta phải đọc từng chữ một để cảm nhận được nhịp điệu của nó, từng chữ một rơi vào tâm trí như nhấn từng phím đàn, vang lên chậm rãi, uể oải cay đắng mà say sưa. Chúng ta phải đọc hết từng câu, để từng nhát màu phất theo câu chữ như nhát quệt của cọ, trưng ra trước mắt những màu sắc thấp thoáng ẩn hiện hoặc rõ ràng nổi bần bật run rẩy. Cứ thế không gian hiện ra, cứ thế không khí ào đến, rực rỡ tới buồn bã, đậm đặc đến tù túng và quạnh quẽ đến thê lương. Cứ thế chúng ta trôi đi theo quyển nhật ký đã mở ra vô tận những màu những mùi những vị, những suồng sã những thơ ngây, những nam tính bất cần nông nổi, những nữ tính say đắm nồng nàn. Để gặt hái về một bầu trời cảm xúc không thể gọi tên, mà nỗi niềm của nó cô đọng như một chất men nồng say đã ủ biết bao nhiêu thời gian ngập ngừng rơi ngay đầu lưỡi.

Đọc thêm

Review

Cuộc cách mạng một cọng rơm

Nếu tôi gọi đây là một cuốn sách Chữa lành, thì có lẽ các bạn không tin. Nhưng đối với những người đã trải qua một cuộc khủng hoảng tâm lý, thì không dễ gì từ chữa lành được sử dụng, nếu đã gọi thế thì họ thực sự biết ơn. Và nếu nó đúng như những gì được gọi thì câu hỏi đầu tiên mà người ta sẽ bật ra khi cầm cuốn sách này là : tại sao lại là một cọng rơm, một cọng rơm thì có ý nghĩa gì? Đó là mộtcâu hỏi xác đáng và ta nên bắt đầu bằng câu hỏi đó : Ý nghĩa, một vật có ý nghĩa gì, và liệu rằng ý nghĩa của mọi thứ là đều do ta định đoạt?

Đọc thêm

Review

Đời tôi

Tôi muốn dùng tất cả lời khen của mình dành cho cuốn sách này, nhưng không biết phải viết sao mới đủ. Những gì cuốn sách đem đến quả là ngoài sức mong đợi, và những gì tôi nhận được quả tình khiến tôi choáng ngợp. Bao lâu rồi không có một cuốn sách viết chân tình, dễ hiểu và dí dỏm chừng này, mà lại khốc liệt và dữ dội tới vậy? Và bao giờ thế giới mới lại có một nhà phê bình văn chương đích thực như thế? Hay tôi đã mong đợi quá nhiều?

Nhưng nếu bạn đã đọc cuốn sách này rồi, thì thật khó để không mong đợi một điều gì đó từ cuộc sống. Cuộc sống đẹp vậy mà, bởi cuộc sống cho ta tình yêu và đam mê, cho ta nghệ thuật và cái đẹp. Bởi vậy mà cuộc sống dẫu khắc nghiệt và dữ dội, dẫu bạo tàn thì người ta vẫn tiếp tục hành trình của số phận. Marcel Reich-Ranicki, ông ấy đã dùng toàn bộ cuộc đời của mình để chứng minh rằng : tình yêu có thể cứu rỗi người ta biết nhường nào. Vào những giờ phút bi lụy hãi hùng nhất cuộc đời, chỉ có tình yêu mới đủ can đảm bước lại gần ta và an ủi, tiếp thêm sức mạnh. Nói những câu này bạn sẽ cho rằng thật sáo rỗng và ngây thơ, nhưng tôi tin rằng ngây thơ là một phần của hạnh phúc.

Đọc thêm

Review

Thang máy Sài Gòn

Đến cuối cuốn sách thì trong tôi đã trào lên thứ cảm giác mình mong đợi, một nỗi vui mừng gần như khôn xiết, khủng khiếp. Cuối cùng thì bí mật vẫn vẹn nguyên là bí mật. Người phụ nữ đã dâng hiến đời bà cho chế độ, cho sự lố lăng mục rữa của những giá trị và nguyên tắc bảo tồn vị trí địa vị của mình, cho con đường mà tôi không biết liệu bà có đủ hình dung về nó khi bước vào không, nhưng bà đã kiên trì hết lòng với nó, về thứ mà con gái bà gọi là “vai diễn của cuộc đời”. Chỉ có duy nhất cái bí mật, tình yêu nếu mà ta có thể gọi nó như thế, hoặc là sự lầm lạc si mê nào đó đã khiến bà trở thành một người phụ nữ trong mắt tôi, đã mang bà trở về với chính bà, trong vài phút giây ngắn ngủi của cuộc đời quá dài và mệt nhọc này. Và nó xứng đáng được nguyên vẹn, được bảo toàn, được vì nó mà chết đi, như bà chọn.

Đọc thêm

Review

Nỗi lòng

Có lẽ Nhật Bản là đất nước duy nhất coi cái chết như là một cái đẹp, đầy trang trọng đầy bi hùng. Kết thúc cuộc sống cũng như một cánh hoa đào lìa cành về ngủ yên dưới cội, hay ánh nắng chiều rực rỡ loé lên trong phút chốc rồi chìm vào thinh lặng của đêm. Vì lẽ đó, người Nhật không chờ số phận kết liễu mình mà muốn tự chọn lựa cái chết, vào thời điểm họ cho rằng đã thích hợp để ra đi, khi không còn lý do gì để tiếp tục cuộc sống. Cái chết là thứ duy nhất có ý nghĩa của cuộc đời này, như Camus đã nói.

Đọc thêm

Review

What with men and The God father?

What with men and The God father?
Giống như nàng Kathleen Kelly trong phim You’ve got mail đã than trời khi thấy đàn ông quanh mình say mê quyển sách này đến điên cuồng, từ bạn cùng phòng đến bạn tâm thư, thậm chiđối thủ làm ăn đều cắm cúi trích dẫn The God Father vào mọi lúc mọi nơi – thì tôi cũng thế – Tôi cũng thắc mắc quyển sách này có cái gì mà trù quến người ta dữ vậy? Thế nên tôi phải đọc.

Đọc xong thì tôi hiểu tại sao đây là quyển sách được xem như Nhập Môn Đàn Ông của một nửa thế giới. Bởi chất Nam tính của nó đậm đặc không kém gì dầu oliu loại 1. Ngang tàng, hoang dã điên rồ nhưng rất nồng ấm dịu dàng, quyển sách dẫn người đọc đi vào thế giới mê cuồng thấm máu của Mafia Ý trên đất Mỹ một cách chân thực sống động và đời đến không ngờ.

Đọc thêm

Review

La Sơn phu tử là ai?

La Sơn phu tử (1723-1804) là nhà Nho nổi tiếng của Đại Việt thế kỷ XVIII-XIX, cụ họ Nguyễn, húy Minh, tự Quang Thiếp. Đời chúa Trịnh Doanh, chữ Quang là quốc húy nên cụ bỏ chữ đệm, lấy tên là Nguyễn Thiếp. Cụ có tư chất thông minh lại sinh trưởng trong đại gia đình có học, có của. Cụ có ra làm quan nhưng rồi từ quan, dứt đường công danh, cử nghiệp và xoay ra chí ẩn dật. Một ông lão tưởng như giữ thái độ vô vi khi vận nước rối bời lại có những liên quan mật thiết với thời cuộc, với những nhân vật lịch sử nổi tiếng đương thời.

Cuộc đời La Sơn phu tử trong cuốn sách cùng tên được học giả Hoàng Xuân Hãn phục dựng rất chi tiết, qua những khảo cứu tư liệu công phu bạn đọc sẽ nhìn thấy rất rõ hành trạng của nhân vật lịch sử sống cách chúng ta hơn 200 năm. Tầm vóc và nhân cách của vị phu tử đất La Sơn được học giả Hoàng Xuân Hãn mô tả rất rõ thông qua mối quan hệ của cụ với vị anh hùng áo vải Quang Trung Nguyễn Huệ.

Nguyễn Huệ ba lần gửi thư mời, ba lần La Sơn phu tử từ chối.

Đọc thêm

Review

Flaubert Salammbô

Tình yêu và chiến tranh có lẽ là hai lời nguyền mà thượng đế dành cho loài người. Hai thứ vĩnh viễn kinh điển của nhân loại, không bao giờ lỗi mốt và nhàm chán. Tuy nhiên, con người luôn có quyền chọn lựa, trước cả tình yêu lẫn chiến tranh, hoặc tiến lên, hoặc phó mặc. Dù cả hai đều dẫn đến cánh cổng địa ngục của sự hủy hoại, nhưng hương vị và sự trải nghiệm của nó khác hẳn nhau, hẳn là vậy.

Flaubert đã chọn một câu chuyện cổ xưa để phác thảo ra nhân loại, một câu chuyện chứa trong lòng nó hai câu chuyện kinh điển, nóng hổi từ ấy cho đến hai mươi tư thế kỷ sau. Hai câu chuyện đan cài nhau, giật dây nhau và chia cắt nhau, hai câu chuyện tưởng như trái ngược nhưng thật ra luôn là một. Cuộc chiến tranh đẫm máu giữa Lính đánh thuê và thành Carthage, cuộc chiến mông muội đen tối đầy bản năng, và tình yêu giữa một tên thủ lĩnh đội lính đánh thuê và con gái của Pháp quan thành Carthage, Matho và Salammbo. Không kém cạnh cuộc chiến, đó là một tình yêu si mê và thù hận, say đắm và điên rồ, liều lĩnh hoang dại. Đó là tất cả những gì đại diện cho bản năng của con người, phần đen tối và thú tính nhưng cũng là phần yếu đuối nhất, mãi mãi không cởi bỏ được.

Đọc thêm

Review

Lời bộc bạch của một thị dân

Tôi vẫn thường nghĩ rằng, không có gì may mắn hơn là được sinh ra trong tầng lớp thị dân, thành phần tiểu tư sản trung lưu, không quá giàu để gặp sóng gió vĩ đại, cũng không quá nghèo để rơi vào bất hạnh bần cùng. Tôi sai rồi. Và hạnh phúc vốn là một từ quá chung chung để hiểu, địa vị là tấm voan mỏng che mờ sự hiển hiện và phân bố đồng đều các nỗi đau, những hạt mầm nảy ra từ trong tâm khảm và nuôi dưỡng bởi cuộc đời. Phần đông chúng ta quên nó, bằng tất cả những háo hức khám phá thế giới, bề mặt lấp lánh của thế giới. Chỉ có Marai Sandor cùng một ít nhà văn khác là quay về với những hạt mầm vươn lên từ bản ngã, soi rọi và ôm ấp chúng. Nó là chính ông, một thị dân tiêu biểu với cuộc đời không mấy thăng trầm, nhưng bế tắc và hoang mang, là loài cây được nuôi dưỡng bằng thái độ sống đầy ngập ngừng cẩn trọng với thứ hạnh phúc chới với nhiều hư ảo.

Đọc thêm